MẤY GIỜ RỒI NHỈ!

Điều tra ý kiến

Sau nhiều lần nhắc nhở, em học sinh ấy vẫn vi phạm theo các bạn chúng ta phải:
Mời PHHS và tiếp tục nhắc nhở.
Có 1 biện pháp phạt cứng rắn hơn (nhạy cảm).
Sắp xếp vị trí em ở 1xó lớp để không làm ảnh hưởng đến lớp.
Gửi lên cho Lảnh đạo Nhà Trường xử lý.
Không biết phải làm gì!!!???

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Trần Anh Kiệt)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    TẤT CẢ LÀ ÂM NHẠC

    Ảnh ngẫu nhiên

    270.jpg Happy_new_year.swf Videoplayback_.flv 31VVQ.flv Xuan_20151.swf ChucMungNamMoi.jpg Nhmoi.swf Clock_Hopmat2014.swf VIOLET_.mp3 VIOLET_360p.flv AK_QUYET_DAU.flv 112.jpg CUUNON_CHUC_TET.swf Chuc_xuan.swf GIANGSINH.swf 3QuaChuong.gif SN_Anh_Kiet_2013.swf Mmmm.swf Untitled17.swf SN_AK.jpg

    DI TÍCH LỊCH SỬ QUÊ HƯƠNG TÔI!

    Vành đai diệt Mỹ Rạch Kiến - Cấp quốc gia. MỜI CLICK VÀO HÌNH DƯỚI ĐỂ XEM CHI TIẾT Nhà trăm cột - Cấp quốc gia. MỜI CLICK VÀO HÌNH DƯỚI ĐỂ XEM CHI TIẾT Chùa Phước Lâm - Cấp quốc gia. MỜI CLICK VÀO HÌNH DƯỚI ĐỂ XEM CHI TIẾT Đồn Rạch Cát - Cấp Tỉnh. MỜI CLICK VÀO HÌNH DƯỚI ĐỂ XEM CHI TIẾT

    MỤC ĐIỂM BÁO

    AK CHÀO QUÝ THẦY CÔ CÙNG CÁC EM HỌC SINH THÂN THƯƠNG - XIN GỬI LỜI CHÚC VUI, KHỎE, THÀNH ĐẠT VÀ NHẤT LÀ HÃY "QUẬY LÊN" CHO MỌI NGƯỜI NHỚ NHÉ!

    Lời mời sinh nhật Anh Kiệt 09-12-2014

    CÙNG TÂM TÌNH VỚI AK CÁC BẠN NHÉ !
    Gốc > Những câu chuyện về nghị lực sống! >

    Bài 15: Thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký: Nửa thế kỷ "Em Kýđi học"

    Chủ Nhật, 20/11/2011 10:02 |

    (TT&VH) - Trước đây trong sách giáo khoa lớp 3 có bài Em Ký đi học, sau đó sách giáo khoa lớp 4 sửa thành Anh Ký đi học. Sách giáo khoa lớp 4 hiện nay thì có bài Bàn chân kỳ diệu cũng viết về tấm gương vượt qua tật nguyền, học giỏi Nguyễn Ngọc Ký. Từ ngày đầu tiên cậu học trò Nguyễn Ngọc Ký được “phát hiện” đến nay vừa tròn 50 năm.

    Bây giờ, người có “bàn chân kỳ diệu” Nguyễn Ngọc Ký còn gắn liền với danh hiệu Nhà giáo ưu tú, nhà văn viết rất nhiều cho thiếu nhi, kỷ lục gia Việt Nam... Tuy đã về hưu, nhưng hàng ngày Nguyễn Ngọc Ký vẫn làm việc liên tục. Ông cộng tác làm chuyên gia tư vấn cho đài 1080, viết văn bằng chân mỗi năm in vài cuốn sách, đi giao lưu với học sinh ở khắp nơi, sáng tác câu đố cho học trò nhiều vô kể...

    Đi lên từ tật nguyền, nỗ lực không ngừng để khẳng định giá trị của mình, nhưng Nguyễn Ngọc Ký chưa bao giờ khỏe mạnh theo đúng nghĩa đen của từ này. Hôm tôi đến thăm thầy Nguyễn Ngọc Ký trong một ngôi nhà nhỏ ở Q. Gò Vấp, TP.HCM, được biết ông đang điều trị bệnh hiểm nghèo, mỗi tuần phải chạy thận đến 3 lần. Dù đau yếu, khó khăn là vậy, nhưng Nguyễn Ngọc Ký lúc nào cũng sống lạc quan với cuộc đời.

    Viết văn nhờ “Thép đã tôi thế đấy”

    Hiện nay, với mạng Intenet phổ biến rộng và báo chí “trăm hoa đua nở”, thì gần như không có gì xuất hiện trên mặt đất này mà thiên hạ không biết. Nhưng ở vào những năm thời chiến tranh thì sao? Và số phận cậu học trò Nguyễn Ngọc Ký bị liệt hai tay, học giỏi ở một miền quê Nam Định sẽ như thế nào nếu rất ít người biết đến cậu?

    Nguyễn Ngọc Ký kể rằng bài báo đầu tiên viết về ông do phóng viên báo Sông Đào (Nam Định) thực hiện vào năm 1961. Cùng năm đó, báo Thiếu niên tiền phong rồi TTXVN cũng có bài viết về ông. Từ những thông tin trên báo, Bác Hồ đọc được về Nguyễn Ngọc Ký và Bác đã gửi huy hiệu tặng ông.



    Nhà thơ - nhà giáo ưu tú Nguyễn Ngọc Ký tại nhà riêng, ông viết văn, làm thơ, tư vấn tâm lý qua điện thoại trên chiếc giường này

    Số phận của Nguyễn Ngọc Ký bắt đầu sang trang mới từ những bài báo và tiếp tục trên những trang sách giáo khoa như một tấm gương sáng về nghị lực vượt khó vươn lên, đến nay vừa tròn 50 năm. Bây giờ ở tuổi ngoài 60, nhưng hình ảnh cậu học trò Nguyễn Ngọc Ký hì hụi tập viết bằng chân, bị chuột rút đau co rúm cả người, vẫn còn đọng lại trong tâm trí bao thế hệ. Nhiều người thắc mắc là đi học Ký viết bằng chân, sau này thành thầy giáo Ký làm sao để viết bảng? Năm 1970, Nguyễn Ngọc Ký tốt nghiệp Văn khoa ĐH Tổng hợp Hà Nội rồi về dạy văn ở trường Năng khiếu Hải Hậu - Nam Định. Nhà giáo ưu tú Nguyễn Ngọc Ký cho rằng dạy văn không cần thiết phải viết lên bảng nhiều chữ, dạy văn quan trọng là gieo được niềm yêu thích văn chương vào tâm hồn học sinh. Phương pháp “viết bảng” vắn tắt của thầy Ký là viết sẵn trên một tờ giấy gồm gạch đầu dòng các ý chính của bài giảng, rồi dùng một tờ giấy trắng khác che lên. Đến lớp, thầy Ký nhờ học trò dán bài giảng lên bảng, dạy đến phần nào thầy Ký cho gỡ tờ giấy trắng che bên ngoài để nội dung từ từ hiện lên.

    Năm 2005, nhà giáo Nguyễn Ngọc Ký xin về hưu sớm ở tuổi 57 do sức khỏe yếu. Như vậy, trong 35 năm đứng trên bục giảng, dạy học từ tỉnh Nam Định, rồi TP.HCM, cùng cả ngàn cuộc giao lưu khác... Nguyễn Ngọc Ký đã gieo vào lòng biết bao người về tình yêu văn chương.

    Vậy ai là người đã khiến cậu học trò giỏi toán Nguyễn Ngọc Ký trở thành thầy giáo dạy văn và thành nhà văn như hôm nay? Nguyễn Ngọc Ký nhớ lại: “Đang là học sinh giỏi toán cấp quốc gia, một lần tôi đọc được Thép đã tôi thế đấy, càng đọc càng say mê và chính tác phẩm này cùng nhân vật Paven đã khiến tôi gắn bó với văn chương”.

    Người đạt nhiều kỷ lục nhờ nghị lực

    Hiện nay, Nguyễn Ngọc Ký đang viết hồi ký Tôi dạy học, vì dù thế nào chăng nữa, giáo dục vẫn luôn là mối quan tâm lớn của ông. Ông cũng vừa được NXB Đại học Sư phạm TP.HCM ấn hành cuốn Giáo dục những vấn đề tâm huyết dày 450 trang khổ A4.

    Năm 2006, Nguyễn Ngọc Ký được kết nạp vào Hội Nhà văn Việt Nam ở Ban Văn học thiếu nhi. Sau khi nhận thẻ hội viên, Trung tâm Kỷ lục Việt Nam công nhận ông là nhà văn Việt Nam viết bằng chân. Trước đó, cũng trung tâm này công nhận ông là nhà giáo Việt Nam viết bằng chân. Tôi hỏi ông, nếu thầy được lên phi thuyền bay vào không gian, không khéo cái trung tâm kỷ lục này sẽ công nhận thầy là người đầu tiên của nhân loại viết bằng chân trên vũ trụ?

    Nhà giáo Nguyễn Ngọc Ký cười: “Kỷ lục là do người ta tặng mình, nếu đăng ký để nhận kỷ lục thì mình có lẽ còn là người đi giao lưu nhiều nhất Việt Nam với hơn 1.000 lần và là người sáng tác nhiều câu đố nhất với hơn 15.000 câu”.

    Các câu đố do Nguyễn Ngọc Ký sáng tác được in thành sách khá nhiều và rất được học trò đón nhận. Chẳng hạn ông đố về thầy giáo Chu Văn An: “Ai người thầy giáo tuyệt vời/ Trò ông bao đấng nên người tài danh/ Thương dân, căm lũ nịnh thần/ Dâng “Thất trảm sớ” chẳng cần lợi danh”.

    Trong năm 2011 này, nhà văn Nguyễn Ngọc Ký in cùng lúc 6 cuốn sách, trong đó có 3 tuyển tập Những câu đố vui tâm đắc dành cho tuổi học trò (190 câu đố/tập, NXB Trẻ). Ông cũng là người có nhiều tác phẩm được đưa vào sách giáo khoa dạy cho học trò. NXB Trẻ vừa xuất bản tập thơ Điểm 10 tung tăng tuyển chọn 120 bài thơ của ông, thì có 3 bài trong tập thơ này được đưa vào sách giáo khoa: Nặn đồ chơi (lớp 1), Con đường làng (lớp 2), Em thương (lớp 3).

    Viết văn với Nguyễn Ngọc Ký không đơn thuần là thể hiện tình cảm, suy nghĩ của mình. Ông cho biết: “Nhờ viết sách tôi mới có tiền để nuôi các con khôn lớn”. Thật vậy, sách của Nguyễn Ngọc Ký chẳng những được in với số lượng lớn mà còn được tái bản đều đặn.

    Năm 1970, khi vừa tốt nghiệp đại học, Nguyễn Ngọc Ký có tự truyện Những năm tháng không quên sau đổi tên thành Tôi đi học tái bản hơn 10 lần. Tập thơ Chú nhện chơi đu của ông in 150 ngàn bản và được các trường học nhiệt tình đón đọc, phát hành thơ hiện nay mà được như ông thật khiến các nhà thơ khác nằm mơ cũng không dám.

    Nói về kỷ lục của Nguyễn Ngọc Ký so với những gì ông đã làm được, không đánh giá nào chính xác hơn là hai từ “nghị lực” phi thường của con người ông. Nếu không có nghị lực, chưa chắc ông đã viết được chữ, chứ đừng nói chuyện viết văn. Vậy nên, trao danh hiệu kỷ lục này nọ với ông, tức là cái trung tâm kỷ lục ấy được thơm lây nhờ ông, chứ bản thân Nguyễn Ngọc Ký đã là một kỷ lục mà không cần thêm vào hay bớt đi bất cứ cái bằng chứng nhận nào.

    Hoàng Nhân


    -------------------------------------------------------------------

    "Tôi luôn muốn nhìn cuộc sống qua lăng kính trẻ thơCuộc đời Nguyễn Ngọc Ký là cả một thiên tiểu thuyết dài về nghị lực chiến thắng số phận, những thăng trầm trong cuộc đời tài hoa, quan điểm sống tinh tế, cho đến hai cuộc hôn nhân với hai chị em ruột, lâm ly không kém gì chàng Kim Trọng với chị em Thúy Kiều, Thúy Vân.

     

    Tại Đại hội Nhà văn, một người đàn ông tóc muối tiêu, luôn được một người phụ nữ nhỏ nhắn tháp tùng, đi lại len lỏi giữa các nhà văn - thơ, cười nói vui vẻ. Nhưng có vẻ kỳ lạ, ông không bắt tay bạn văn như những người khác, mà chỉ cười hoặc khẽ ... nghiêng đầu chạm vào họ mỗi khi có người hồ hởi đến bên ông chào hỏi.

    Đó chính là Nguyễn Ngọc Ký, người viết bằng chân nổi tiếng, người Việt Nam nào lớn lên cũng từng được biết ông qua sách giáo khoa cấp 1, và sau này là "thầy giáo huyền thoại", nhà tư vấn tâm lý, nhà văn... Nguyễn Ngọc Ký.

    Sau 35 năm làm giáo viên, tác giả Tôi đi học đã về hưu, hiện đang sinh sống tại TP Hồ Chí Minh, ông là nhà tư vấn tâm lý qua điện thoại của tổng đài 1080.  Ngoài thời gian tiếp chuyện tư vấn khách hàng, Nguyễn Ngọc Ký viết sách.

    Nếu ở Miền Bắc có "nhà văn đứng viết" Trần Văn Thước và "nhà thơ nằm viết" Đỗ Trọng Khơi vì liệt cả người, thì trong Miền Nam có thể gọi Nguyễn Ngọc Ký là "nhà văn đạp chân" vì tất cả mọi hoạt động của ông đều dùng chân, trong đó có việc sáng tác viết lách, với những ngón chân nhảy múa trên bàn phím.

    Cuộc đời Nguyễn Ngọc Ký là cả một thiên tiểu thuyết dài về nghị lực chiến thắng số phận, những thăng trầm trong cuộc đời tài hoa, quan điểm sống tinh tế, cho đến hai cuộc hôn nhân với hai chị em ruột, lâm ly không kém gì chàng Kim Trọng với chị em Thúy Kiều, Thúy Vân.

    Nhà văn, nhà tư vấn tâm lý Nguyễn Ngọc Ký, Ảnh Hoàng Hường

    "Chị gái tôi say mê anh ấy từ lần gặp đầu tiên"

    Người phụ nữ nhỏ nhắn luôn đi bên cạnh ông, vừa nhẹ nhàng cài lại cho nhà văn chiếc cúc áo tuột, vừa nhỏ nhẹ chia sẻ. Bà là Vũ Thị Đậu, người vợ hiện tại của ông. Ông Ký quay sang nhìn vợ với ánh mắt vừa trìu mến, vừa có phần cảm  kích, rồi từ từ cả hai ông bà - người này tiếp lời người kia - say sưa hồi tưởng lại những kỷ niệm... về một người phụ nữ khác, chị gái bà Vũ Thị Đậu, cô giáo Vũ Thị Nhiễu, người vợ đầu của ông Ký.

    Ông Ký đang ký tặng sách cho một người bạn thơ, Ảnh Hoàng Hường

    "Nhà tôi có ba chị em gái, chị Nhiễu là cả, thuộc diện xinh đẹp trong vùng (Hải Hậu, Nam Định). Lúc đó, năm 1971, chị tôi đã tốt nghiệp đại học, là giáo viên, chị đang yêu và chờ xây dựng gia đình với một anh du học sinh đang học ở nước ngoài. Vậy mà chỉ gặp anh Ký trong một lần duy nhất, thế mà chị ấy bỏ luôn người yêu để đến với anh ấy", bà Đậu kể.

    Hỏi ông Ký có bí quyết nào mà mạnh mẽ thế, ông chỉ cười: "có lẽ do duyên phận", và duyên phận ấy được hiện thực hóa đầy lãng mạn bằng... thơ: "Tối nay hai đứa bên thềm. Trời không trăng, đất dịu hiền lặng im. Khuya về thăm thẳm màn đêm. Vẫn đôi mắt ấy ánh lên sắc hồng. Đây của em cả tấm lòng. Muốn dâng em trọn giữa vòng yêu thương. Đây của anh cả quê hương. Muốn dâng em hết bốn phương đất trời"- thơ của thầy giáo trẻ Nguyễn Ngọc Ký gửi cô giáo Nhiễu, và được cô đáp lại đầy tha thiết: "Dù cho sống gió phũ phàng. Lòng em vẫn đứng vững vàng bên anh".

    "Bố tôi biết chuyện. Ông giận dữ ghê gớm, đánh chị tôi lên bờ xuống ruộng. Tôi thương quá phải nhào vào đỡ đòn cho chị. Mãi sau này, chứng kiến anh chị yêu nhau tha thiết, quyết tâm đến với nhau, và được bạn bè người quen đứng ra giới thiệu, "bảo lãnh" về anh Ký, cụ mới nguôi ngoai phần nào rồi "duyệt" anh Ký làm con rể", bà Đậu kể tiếp.

    Lý do ông cụ chấp nhận ông Ký - theo bà Đậu kể - rất thú vị: "Vì nghe giọng nói thằng này (ông Ký) cũng sang, và cái tên của nó Ngọc Ký, chữ ký trên ngọc, hay và có vẻ tin tưởng được" nên cụ quyết định gả con gái cả cho ông.

    "Chúng tôi chung sống với nhau 30 năm, rất hạnh phúc, đến một ngày bà ấy bị tai biến nằm liệt giường suốt bảy năm thì mất. Khi đó chúng tôi đã chuyển vào TP Hồ Chí Minh sinh sống. Những ngày trên giường bệnh, Đậu từ Thái Bình vào chăm sóc chị, Nhiễu cứ nắm tay năn nỉ Đậu: sau khi chị mất đi, hãy đến với anh ấy (ông Ký), thay chị chăm sóc anh. (Khi đó chồng bà Đậu đã mất gần 10 năm, có hai con riêng). Bà ấy không yên tâm nhắm mắt khi để tôi lại một mình với đôi tay liệt thế này", ông Ký nói.

    Bà Đậu tiếp lời: "Lúc nghe chị nói thế, tôi giãy nảy lên phản ứng: em không làm được, ai đi lấy anh rể. Các con của cả hai chúng tôi  cũng phản đối. Nhưng mãi sau này, anh ấy cũng thể hiện tình cảm chân thành, các anh chị em anh ấy cũng tỏ ý ủng hộ vun vén, mãi rồi tôi cũng đồng ý. Các con cũng tôn trọng quyết định của mẹ.".

    Kể từ đó ông bà đến với nhau đã được 9 năm, sau một đám cưới nhỏ giản dị với sự tham gia của hai bên bạn bè, gia đình. Bà Đậu hết lòng chăm sóc ông như xưa kia chị gái bà đã làm. Con cái hai người thống nhất vẫn giữ nguyên cách xưng hô. Con ông Ký gọi bà Đậu là "dì", con bà gọi ông là "bác".

    Hàng ngày, bà đảm nhiệm nhiều vai trò bên cạnh ông: từ chăm sóc ăn uống sinh hoạt, đến trợ giúp ông trong công việc viết lách, tháp tùng ông đi mọi hoạt động bên ngoài, là đôi tay của ông nâng đỡ cả thể chất và tinh thần.

    Nhà giáo ưu tú, nhà văn Nguyễn Ngọc Ký sinh ngày 28/6/1947 tại Hải Thanh (Hải Hậu, Nam Định). Tốt nghiệp khoa Ngữ văn, Đại học Tổng hợp Hà Nội (Nay là ĐH KHXH&NV-ĐHQGHN) năm 1970. 2 lần được Bác Hồ thưởng huy hiệu.

    Các tác phẩm đã xuất bản:

    - Những năm tháng không quên (Tôi đi học) Truyện ký, NXB Kim Đồng, 1970

    - Bức tranh vui - Truyện (in chung), NXB Kim Đồng, 1987

    - Chú nhện chơi đu - Thơ, NXB Kim Đồng, 1992.

    Quả bí kỳ lạ - Thơ, NXB Trẻ, 1995

    Ngôi nhà hoa - Thơ, NXB Trẻ, 1997

    101 câu đố vui - Thơ, NXB Trẻ, 1998

    Khoảnh khắc -  Thơ, NXB Hội Nhà văn, 1995

    - Xứ thần tiên - NXB Trẻ, 2003

    - 125 câu đố vui - NXB Trẻ, 2004

    Ông Ký nói, có lẽ ảnh hưởng từ số phận và hai cuộc hôn nhân đặc biệt khiến ông luôn muốn và cố gắng nhìn cuộc sống qua những góc trong trẻo, đẹp đẽ nhất, dù cuộc đời đã trải qua quá nhiều thăng trầm. Chính vì thế, ông chọn đối tượng sáng tác chính là dành cho trẻ em.

    "Cuộc sống người lớn giờ quá nhiều mỏi mệt và toan tính, khóc toan tính, cười toan tính. Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh đã nói "Cho tôi một vé đi tuổi thơ", tôi cũng muốn mua chiếc vé đó. Thế giới trẻ thơ là thế giới màu nhiệm nhất, lung linh nhất và đẹp đẽ nhất. Tất cả những gì trong thế giới đó đều đáng trân trọng, giữ gìn, và tôi đã mang chúng ép vào những trang sách. Tôi luôn muốn nhìn cuộc đời qua những đôi mắt trẻ thơ ấy:

    Trẻ thơ chưa khóc đã cười

    Mắt còn như suối miệng thời như hoa;

    Đang mưa trời bỗng nắng òa

    Mới hay Trời cũng muốn là bé thơ

    Đúc kết kinh nghiệm suốt mấy chục năm trên bục giảng, ông luôn xen cài những câu chuyện, câu thơ, câu đố vui vào các bài học, vừa tạo không khí cởi mở, vừa khiến học sinh dễ tiếp thu và gợi mở tư duy của trẻ em. Đến nay, ông đã có một tuyển tập khoảng 1500 câu thơ đố vui kiểu: Rau gì trồng ở đầm ao; Tên luôn nhắc bạn đừng bao giờ lười? hay Trái gì gợi nhắc mẹ ta; Muốn ăn bạn nhớ phải xoa cho mềm? và một kho chuyện cổ tích.

    "Suốt mấy chục năm cuộc đời, với hai thể loại văn chương ấy, không những tôi cứu được tôi mà còn nuôi sống cả nhà, và làm giàu có đời sống tâm hồn tôi", cựu nhà giáo, nhà văn  Ngọc Ký tâm sự.

    Đôi vợ chồng hạnh phúc, Ảnh Hoàng Hường

    Thế giới tâm hồn ông được chia làm hai phần, một phần theo mãi chuyến tàu của Nguyễn Nhật Ánh về thế giới trẻ thơ, phần còn lại ở bên đường dây tư vấn tâm lý, nơi hàng ngày, hàng giờ ông lắng nghe, chia sẻ và đưa ra lời khuyên cho hàng trăm người đang ở trong những nỗi éo le ngang trái cuộc đời.

    Đường dây được nối trực tiếp với điện thoại tại nhà của ông, công việc tuy không vất vả mưa nắng nhưng chiếm nhiều thời gian. Nhiều khách hàng, trong đó có cả những học trò cũ -  nhận ra người đang tư vấn là Nguyễn Ngọc Ký thì rất vui, họ tìm được ở ông sự mạnh mẽ để đương đầu với số phận.

    Nguyễn Ngọc Ký nửa đùa nửa thật, ông không có đôi tay để vươn ra cuộc đời, nhưng ông lại có một đường dây để nối thẳng đến những nỗi niềm tận đáy sâu tâm hồn con người, và ông mãn nguyện vì với công việc ý nghĩa, mà từ đó ông cũng kiếm được vài triệu đồng một tháng để nuôi gia đình.

    Bên cạnh đó, ông đã viết mấy cuốn sách về người vợ cũ, và đang hoàn thiện cuốn về bà Đậu.

    Hỏi ông bận rộn như vậy, có còn thời gian làm thơ tặng vợ không? Ông nhìn bà tủm tỉm: tặng nhiều chứ. "Em là bóng cả cây đa; Vẫn là chồi biếc, vẫn là mùa xuân". Bà ấy giờ là "bóng cả" của một đàn con cháu rồi, nhưng với tôi bà lúc nào cũng là "chồi biếc". Bà Đậu liếc ông, khẽ cười.

    "Tôi là người đàn ông vô cùng may mắn, tôi được một người phụ nữ ở bên suốt 30 năm hạnh phúc, rồi Trời lại ban thêm cho một người nữa. Đó là điều quá tuyệt vời", ông Ký mỉm cười hồn hậu, khẽ dùng chân gạt chiếc lá rơi xuống người vợ, xoa nhẹ tay bà


    Nhắn tin cho tác giả
    Trần Anh Kiệt @ 17:42 23/05/2013
    Số lượt xem: 2621
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    Chào thay Anh Kiệt! Rat lau roi khong toi tham thay duoc, thay thong cam nhe! Thay va gi dinh kho khong a?
     
    Gửi ý kiến

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    HÌNH ẢNH KỶ NIỆM

    VÀI THÔNG TIN VỀ NHÓM VỌC

    SỨC KHỎE LÀ VÀNG